QUÊN Chất Lượng NHẬT BẢN đi, bài viết này minh chứng SẢN PHẨM ĐỨC mới là TỐT nhất thế giới.

Saturday, June 8, 2019 | 0 comments



Nước Đức là nước bắt đầu nền công nghiệp hóa rất muộn, khi mà các cuộc cách mạng công nghiệp của Anh và Pháp thành công, nước Đức lúc bấy giờ mới đang là nước nông nghiệp. Người dân Đức sau thời kì công nghiệp hóa cũng chỉ học theo các công nghệ của Anh, Pháp và làm đồ giả. Vì lí do đó, Quốc hội Anh chú trọng đặc biệt cải cách “luật thương hiệu” vào ngày 23/8/1887, yêu cầu tất cả những gì nhập khẩu từ Đức phải có mác “Made in Germany”. Thời kì đó sản phẩm "Made in Germany" đều bị xem là sản phẩm tầm thường.


Các nghiên cứu khoa học của các trường đại học tại Đức trong thời kì đầu của thời đại công nghiệp hóa hoàn toàn không liên kết với các lĩnh vực sản xuất. Mặc dù nước lúc đó là Trung tâm khoa học của thế giới, nhưng người Mỹ lại thông minh hơn, những người Mỹ sau khi tốt nghiệp và lấy được bằng xong, họ đã không vùi đầu vào những nghiên cứu khoa học nữa, thay vào đó họ lăn mình vào đi làm với các doanh nghiệp luôn.
Đầu thập kỉ 90 của thế kỉ 19, các nhà khoa học người Đức sau khi sang Mỹ để mở mang tầm mắt, đã phát hiện các sản phảm công nghiệp của Mỹ có công nghệ rất cao, lúc này người Đức mới đưa ra phương châm mới của mình đó là lý thuyết phải đi đôi vs thực hành, bắt đầu thúc đẩy sự phát triển về khoa học ứng dụng. Do nước Đức có một nền tảng rất vững chắc về Khoa học, nên họ đã tiếp thu rất nhanh phương châm lý thuyết phải đi đôi với thực hành. Đội ngũ các nhà khoa học người Đức đã đứng đầu trong thời gian nửa thế kỉ, những đội ngũ công nhân và kĩ sư làm việc rất ăn ý, họ đã lãnh đạo thành công “Cách mạng động cơ đốt trong và điện cơ hóa”, việc này đã khiến nền kinh tế công nghiệp Đức không ngừng phát triển.
Kể từ đó trở đi, các sản phẩm của Đức như cơ khí, hóa chất, điện, quang học, kể cả đồ dùng gia đình, dụng cụ thể thao đã được mệnh danh là những sản phẩm có chất lượng tốt nhất trên thế giới, “Made in Germany” lúc đó trở thành biểu tượng cho uy tín và chất lượng. Những công ty có tiếng nhất ở Đức đều được thành lập từ thời điểm này và vẫn giữ uy tín cho đến tận ngày hôm nay.
Nước Đức cùng câu chuyện “Thả con săn sắt bắt con cá rô”
Đức không phải một quốc gia “có mới nới cũ”, người Đức ưa thích những đồ vật có tính lịch sử, văn hóa lâu đời. Người Đức có thể dùng những đồ vật rất cũ từ thập kỉ 60 nhưng đối với họ những đồ vật đó mới thật sự đáng giá.
Một chiếc bút bi sản xuất tại Đức có thể rơi đến hơn chục lần mà vẫn có thể dùng được, những ngôi nhà của người Đức xây thì 120 năm cũng không sập vì người Đức còn lo sự phá hủy của chiến tranh, kể cả có sập thì người Đức cũng sẽ xây lại theo đúng hình dáng ban đầu.
Có một bức ảnh về kiến trúc ở Đức mang tên “Nước Đức không đổi thay”, bức ảnh này cho thấy những ngồi nhà người Đức xây lại sau thế chiến thứ hai đều vẫn mang phong cách của thời đại Baroque và Rococo. Vì sao ư? Sau thế chiến thứ 2, những ngôi nhà cổ ở Đức hầu như bị phá hủy hoàn toàn, nhưng người dân ở đây không muốn thay đổi, họ chỉ yêu văn hóa riêng của đất nước mình, do đó họ đã một mực xây lại nhà của mình theo đúng hình dáng ban đầu. Và để hôm nay những thực khách tới Đức đều được chiêm ngưỡng những kiến trúc từ thời đại Baroque và Rococo.
Vì tình yêu đất nước, tình yêu văn hóa của người Đức nên chúng ta mới có bức ảnh mang tên “Nước Đức không đổi thay”.

Do nên kinh tế của Đức không phụ thuộc vào thị trường bất động sản, vậy nên những kiến trúc sư ở Đức rất ít khi được thiết kế một công trình kiến trúc. Nên nếu được thiết kế, những vị kiến trúc sư sẽ bỏ hết sức lực của mình để tạo ra được những tòa nhà có tính nghệ thuật cao và phải mang tầm cỡ thế giới. Người dân Đức luôn luôn trân trọng những lợi ích về lâu về dài của đất nước mình.
 Mỗi một doanh nghiệp chỉ kinh doanh một lĩnh vực duy nhất
 Trong một cuộc họp báo, một phóng viên người nước ngoài đã hỏi Peter von Siemens:

Đâu là lý do Tại Sao đất nước chỉ có 85 triệu dân lại có hơn 2400 thương hiệu trên Thế Giới ?
 Vị CEO của công ty Siemens trả lời:

Điều này là do ý thức trách nhiệm của mỗi cá nhân, người Đức chú tâm tới từng chi tiết nhỏ nhất, các công nhân của các doanh nghiệp Đức phải có trách nhiệm sản xuất ra những sản phẩm đứng đầu thế giới, phải có trách nhiệm đảm bảo một dịch vụ tốt cho khách hàng.”

Lúc đó người phóng viên hỏi thêm: “Chẳng phải mục tiêu cuối cùng của các doanh nghiệp đều là lợi nhuận sao?”. CEO của Siemens trả lời: “Không đúng, đó là triết lý kinh tế của Anh và Mỹ, chúng tôi có những triết lý kinh tế riêng. Triết lý kinh tế của chúng tôi theo đuổi theo hai điều sau:

1, Quá trình sản xuất phải an toàn và nhuần nhuyễn.

2, Giá trị sử dụng của các sản phẩm công nghệ cao.

Đây mới là cốt lõi của sản xuất, chứ không liên quan tới lợi nhuận cao hay thấp.
Vận hành một doanh nghiệp không chỉ là quan tâm tới lợi ích kinh tế, trên thực tế, các doanh nghiệp của nước chúng tôi có sứ mệnh và nhiệm vụ phải đảm bảo các đạo đức nghề nghiệp, tạo ra những sản phẩm công nghệ tinh xảo nhất cho người sử dụng.”
Tại Đức, không có một doanh nghiệp nào có thể thành công trong thời gian ngắn, mỗi doanh nghiệp đều chỉ hoạt động trong một lĩnh vực duy nhất, có thể lúc đầu được coi là những doanh nghiệp nhỏ, doanh nghiệp phát triển chậm nhưng đặc biệt không có doanh nghiệp yếu kém, doanh nghiệp sản xuất đồ giả. Thường những doanh nghiệp tại Đức đều có trăm năm kinh nghiệm, luôn luôn chú trọng tới chất lượng và giá thành sản phẩm. Nước Đức có xưởng rượu vang gần 400 năm tuổi, rất may trong thế chiến thứ 2 không bị Mỹ tiêu diệt. Thương hiệu lốp xe Horse nổi tiếng của Đức được thành lập năm 1871, hiện nay công ty này có chi nhánh trải khắp nước Đức. Adidas, công ty thể thao nổi tiếng thế giới được thành lập vào năm 1920 tại Đức, đến nay đã được gần 100 năm tuổi.
Sản phẩm “Made in Germany” không hề cạnh tranh về giá, không cạnh tranh với các sản phẩm khác, một là do đã được doanh nghiệp bảo hộ, hai là do giá cả không phải quyết định tất cả, việc cạnh tranh về giá có thể khiến các doanh nghiệp chạy trong một vòng luẩn quẩn. Nước Đức không phải là không làm vì lợi nhuận, nhưng chỉ cần lợi nhuận của công ty đủ để cho những yêu cầu cơ bản của doanh nghiệp, đủ tiêu là được. Do vậy, người Đức thường có suy nghĩ lợi nhuận là để đảm bảo sự tồn tại của doanh nghiệp, đồng thời cũng dùng một phần lợi nhuận để góp phần làm tăng chất lượng và dịch vụ của sản phẩm của doanh nghiệp mình lên.


Có một lần một giám đốc của công ty đồ dùng bếp Fissler được hỏi như sau: “Cái nồi của Đức sản xuất có thể dùng được 100 năm, nên là mỗi lần 1 khách hàng vào mua thì người ta sẽ không cần quay lại để mua 1 cái nữa. Ông xem loại nồi của Nhật Bản chỉ dùng được 20 năm, 20 năm sau họ sẽ quay lại tìm mua 1 cái nữa. Vậy có phải tốt hơn không? Tại sao ông không làm nồi chất lượng kém đi một chút thì đã có thể kiếm được nhiều tiền hơn không?”

Vị giám đốc này trả lời:

“Làm sao mà thế được, tất cả những người mua nồi của chúng tôi đều sẽ không phải đến mua lần nữa, như vậy họ sẽ truyền miệng cho nhiều người là nồi của chúng tôi chất lượng tốt, do đó ngày càng sẽ có nhiều người đến mua nồi của chúng tôi hơn, vả lại trên thế giới có gần 8 tỷ người, thì sẽ còn rất nhiều người mua đồ của chúng tôi nữa.”
Các bạn thấy đấy, triết lý kinh doanh của người Đức khác hẳn với số đông. Một khi đã làm ăn thì chỉ chú tâm vào một lĩnh vực duy nhất, người dùng sẽ cảm thấy đồ của họ tốt, và sẽ truyền miệng giới thiệu cho người thứ 2, người thứ 3, đây mới là cách nước Đức làm kinh tế.

Người Đức không tin vào các sản phẩm chất lượng tốt lại có giá thành rẻ
 Ngành sản xuất của Đức có ưu điểm là không quan trọng về giá thành, đến cả người Đức còn tự thừa nhận là đồ Đức chất lượng tốt nhưng giá không rẻ. Bạn có thể bàn luận với người Nhật Bản về giá thành sản phẩm, nhưng bạn sẽ bị gạt đi ngay nếu nói sản phẩm đắt hay rẻ với người Đức. Người Đức thậm chí còn không tin là có chuyện đồ chất lượng tốt mà giá lại rẻ.

Sản phẩm “Made in Germany” chú trọng về chất lượng, sản phẩm sở hữu công nghệ cao, dịch vụ tốt. Các sản phẩm của doanh nghiệp Đức thường đều đứng đầu thế giới, và các nước khác thường không thể sản xuất được những sản phẩm như vậy. Hơn 30% sản phẩm xuất khẩu của Đức đều không có ai cạnh tranh được.

Các sản phẩm dành cho trẻ em dưới 3 tuổi ở Đức đều không chứa một chất phụ gia nào, đều bao gồm các thành phần tự nhiên. Tất cả các sản phẩm cho bà mẹ mới sinh đều được bán ở các hiệu thuốc, không được bán ở ngoài thị trường. Các sản phẩm Socola của Đức đều phải sử dụng các hạt Cacao nguyên gốc. Tất cả các thương hiệu về sức khỏe đều phải qua quá trình nghiên cứu nghiêm ngặt, để đảm bảo đều sử dụng các chất tự nhiên.

Các sản phẩm hóa chất của Đức đều không sử dụng trong công nghiệp, ví dụ như các chất tẩy rửa, xà phòng ngoài tác dụng vệ sinh khử trùng ra thì phần lớn đều áp dụng công nghệ phân hủy sinh học, đều phụ thuộc vào sự phân hủy sinh học của các thành phần hóa học, để đảm bảo hóa chất không gây hại cho quá trình phát triển của con người. Sản phẩm máy lọc nước của Đức, sử dụng hệ thống lọc vô cơ để lọc chất bẩn, có thể lọc các chất hữu cơ độc hại, và còn tăng thêm Ma-giê cho nước. Uống nước được lọc từ máy của Đức, bạn sẽ cảm thấy nước sẽ có vị ngọt ngọt.

Dụng cụ nhà bếp của Đức có đặc tính kháng khuẩn tự nhiên, chịu được nhiệt độ cao, lại bảo vệ môi trường. Người ta thường nói dùng nồi Đức là phải dùng được tận 100 năm, nên là nhiều nhà ở Đức mới dùng nồi từ đời này sang đời khác, không cần phải mua đến cái thứ 2. Sản phẩm nồi của Đức hoàn toàn làm từ Gang và Thép, bên trong nắp nồi đều có một kiểu hoa văn lạ. Được biết các hoa văn ở nắp nồi đó là một kĩ thuật giúp cho hơi nước được lưu thông tự nhiên, không bị khô.

Có một vị giám đốc của một doanh nghiệp Đức được hỏi rằng tại sao các sản phẩm của Đức là ghi là có thể sử dụng 100 năm?

Ông trả lời rằng lý do thứ nhất là do nước Đức có nguồn tài nguyên thiên nhiên hạn chế, hầu hết các nguyên liệu sản xuất đều phải nhập từ nước ngoài về, vậy nên để tiết kiệm tài nguyên thiên nhiên, người Đức bắt buộc phải nâng cao chất lượng sản phẩm và giá trị sử dụng lên cao nhất có thể. Lý do thứ hai đó là người Đức quan niệm chất lượng của sản phẩm tốt hay không tốt đều nằm ở tuổi thọ của sản phẩm.

Một sản phẩm mang công nghệ Đức đã Tuyệt Vời, Sản Phẩm đó mà sản xuất ở Nước Đức thì Tuyệt vời gấp bội, và nếu nó được làm từ chính tay của những người Công Nhân Đức sẽ là sản phẩm công nghiệp Tuyệt Vời Nhất Hành Tinh.

Sau chiến tranh thế giới thứ 2 Đức đã phải bồi thường chiến tranh cho Anh, Pháp và Liên Xô, chủ yếu bằng các nhà máy tháo lắp, nhân công giá rẻ và than đá. Mức sống của người dân Đức bị hạ xuống tương đương với mức thời Đại khủng hoảng.Ngay sau khi phe Trục đầu hàng, Hoa Kỳ đã bắt đầu chương trình thu lại toàn bộ các phát minh và sáng chế khoa học ở Đức, kéo dài trong suốt 2 năm. John Gimbel đã kết luận chương trình "Bồi thường chất xám" của chính phủ Anh và Mỹ có tổng trị giá 10 tỉ USD, tương đương với 100 tỉ theo thời giá 2006. Chính phủ Mỹ cũng sử dụng chương trình này để ngăn chặn Liên Xô làm điều tương tự với các nhà khoa học Đức. Sau khi đã tìm được nhà vật lý học Werner Heisenberg, người từng đoạt giải Nobel Vật Lý năm 1932, chính phủ Mỹ đã nói rằng: Với chúng tôi, Ông ấy đáng giá hơn một phần mười dân số Đức. Nếu Liên Xô có được Ông ấy thì đó có lẽ là đó chiến lợi phẩm giá trị nhất.


Vì sao hoạt động sản xuất chế tạo của nước Đức hùng mạnh?

| 0 comments


Vì sao hoạt động sản xuất chế tạo của nước Đức hùng mạnh?
Theo “Chiến lược Disney”, một nhóm lý tưởng cần có cả nhà tư tưởng, nhà phê bình và người làm thực tế. Nhà tư tưởng có thể thoải mái phát huy trí tưởng tượng sáng tạo; nhà phê bình chuyên quan sát bình luận, từ những góc nhìn khác nhau xem xét đề xuất của nhà tư tưởng, qua đó phát hiện những gì ưu việt nhất; người làm thực tế là người hiện thực hóa những ý tưởng chiến lược của nhà tư tưởng.
Nhiều nhà nghiên cứu đã chỉ ra, xã hội Đức là một “Đội hình Disney” lý tưởng. Nước Đức có rất nhiều nhà phê bình, nhờ vào thái độ có lý tính của công chúng Đức đối với hoạt động phê bình. Quan trọng hơn là nền giáo dục Đức cổ vũ học sinh không tin theo quyền lực một cách mù quáng, khuyến khích tư duy độc lập, suy nghĩ về vấn đề theo nhiều góc nhìn, chính tư tưởng đa nguyên này đã tạo ra một xã hội đa nguyên về văn hóa.
Nước Đức chưa bao giờ thiếu công nhân kỹ thuật.

Ngoài vai trò của nhà phê bình và nhà tư tưởng, nước Đức còn có nhiều nhân tài làm thực tế hơn, họ dùng kỹ thuật công nghệ tinh xảo để tạo ra những sản phẩm thương hiệu Đức nổi tiếng thế giới. Lĩnh vực sản xuất chế tạo của Đức khiến nền kinh tế nước Đức tăng trưởng ổn định, giúp nước Đức trở thành điểm tựa vững vàng cho châu Âu, việc khu vực đồng euro đến nay vẫn đứng vững là nhờ công lao không nhỏ của ngành sản xuất chế tạo của Đức.
Công nghiệp sản xuất chế tạo của nước Đức hùng mạnh được như thế, nguyên nhân quan trọng nhờ quốc gia này đã tích lũy được nguồn tài nguyên “chất từ ở con người” bao gồm kĩ sư, chuyên gia, nhân công...
“Tinh thần người thợ của người Đức đặc biệt nghiêm cẩn, chuẩn mực, không được cẩu thả dù chỉ một chút, đinh ốc quy định vặn 5 vòng thì họ không vặn 4 vòng rưỡi”

Ở Đức, cho dù là kỹ sư hay công nhân kỹ thuật bình thường, mỗi người đều có tuyệt kỹ riêng, có người nhờ ông cha truyền lại, nhưng đa số nhờ vào những trường dạy nghề, trường công nhân kỹ thuật, thậm chí là đại học kỹ thuật ứng dụng được phân bố trên khắp nước Đức. Ngoài ra còn có vai trò đào tạo của Hội Nghề nghiệp Đức và hoạt động tập huấn thực tế trong các công ty.
Vì sao nhiều người Đức không theo đuổi bằng cấp cao?
Trước tiên, người làm công nhân kỹ thuật ở Đức không bị coi thường. Xã hội Đức kính trọng những ai làm nghề này như với tất cả mọi “ngành nghề cấp cao” khác. Dường như với người Đức, công việc mỗi người làm chẳng qua là sự phân công lao động khác nhau trong xã hội mà thôi, cho dù là chính trị gia, doanh nhân, giáo sư, kỹ sư hay công nhân kỹ thuật, mọi người chỉ là khác biệt về nghề nghiệp, không có tình trạng kỳ thị phân biệt.
Từ “nghề nghiệp” trong tiếng Đức hàm ý là “thiên chức” hoặc “tiếng gọi của Thượng đế”, nghề nghiệp mà mỗi người theo đuổi, xét trên ý nghĩa “thiên chức” đều là thiêng liêng, thần thánh. Chính vì thế, người Đức làm việc nghiêm túc, luôn có trách nhiệm, luôn gắng sức làm cho tốt phận sự của mình.
Nguyên nhân thứ hai là công nhân kỹ thuật Đức có thu nhập rất cao. Một công nhân kỹ thuật bình thường có thu nhập từ 2.000 – 3.000 Euro (khoảng 53 triệu – 79 triệu đồng Việt Nam), không hề chênh lệnh so với mức thu nhập của những người tốt nghiệp Đại học. Thậm chí họ còn có cơ hội tìm được việc làm tốt hơn. Công nhân kỹ thuật cao cấp là kho báu của doanh nghiệp. Thu nhập của họ cao hơn, có thể mua nhà mua xe, thụ hưởng cuộc sống chất lượng cao, có thể gọi là một mình nuôi được cả nhà, ngoài ra còn được đi nghỉ phép nước ngoài hoặc chuyên tâm cho sở thích nghiệp dư khác của họ, ví dụ như sưu tầm rượu nổi tiếng, sưu tầm đồ cổ… Ở Đức, những sở thích này không phải “độc quyền” của những người có bằng cấp cao.


Nguyên nhân thứ ba là nền giáo dục Đức rất thông thoáng, cởi mở. Một người làm công nhân kỹ thuật nhưng nếu muốn “chuyển hướng” cũng có thể nộp đơn xin vào đại học kỹ thuật ứng dụng để tiếp tục nghiên cứu sâu hơn, sau khi tốt nghiệp có văn bằng Thạc sĩ được Nhà nước thừa nhận. Dĩ nhiên cũng có thể học bổ túc để có học vị thạc sĩ, tiến sĩ.
Đi học ở Đức không có giới hạn tuổi tác, nước Đức thuộc kiểu mẫu điển hình của mô hình văn hóa “sống đến già, học đến già”. Vì thế, ở giảng đường đại học của Đức có thể dễ dàng trông thấy những cụ già tóc bạc trắng đi học, đây là chuyện rất bình thường.
Vì người Đức có quan niệm về bình đẳng nghề nghiệp, công nhân kỹ thuật cũng có thu nhập khá cao, bất cứ khi nào họ cũng có thể xin vào học đại học nếu muốn nghiên cứu sâu hơn, nên rất nhiều người Đức lựa chọn làm công nhân kỹ thuật chứ không nhất thiết phải học lấy bằng Đại học. Nhờ thế, nước Đức có một lực lượng công nhân sản xuất thực tếhùng hậu, và chính họ đã giúp ngành sản xuất chế tạo của nước Đức trở nên hùng mạnh.

Những hình thức Lừa Đảo phổ biến trên mạng xã hội Hiện Nay.

| 0 comments




1 .Người nước ngoài gửi tiền về Việt Nam( Bọn này chuyên nghiệp, đánh vào những Bà mẹ cô đơn, tán tỉnh thời gian dài)
2. Bọn bán số lô đề (Cả họ nó giàu không đến lượt mình)
3. Bọn bán tiền giả, nhận tiền cọc (lừa đéo biết kiện ai vì bản thân vi phạm Pháp luật)
4. Bọn thanh lý xe Hải Quan, nhận tiền cọc (tham rẻ, mua bán vi phạm)
5. Bọn xem Youtube có tiền, tải app về theo dõi mất mẹ nó tiền luôn.( chẳng nhẽ họ nó mù hết)
6. Bọn kinh doanh tiền ảo đa cấp ( lấy tiền người sau trả người trước,lợi nhuận tháng lãi xuất 30%- Siêu lừa có tổ chức Quốc tế bọn này có học thức và trình độ am hiểu pháp luật)<< =Bọn này nguy hiểm nhất, vì bọn bị lừa thường rất bảo thủ với số đông,sẵn sàng chửi bới và rất hung hãn,
7. Bọn giao hàng về nhà làm giúp các Bà Mẹ bỉm sữa ( Hàng đéo có chuyển tiền nhận cọc cũng mất hút )
8. Bọn comment từ 1-20 tặng IPhone cái này mới hay( Các mẹ tranh nhau một hồi, rồi thôi nhường nhau từng người một comment từ 1-20 để được tặng Iphone. Cuối cùng bảo chuyển phí ship, những cái ngu này thì không can nổi)
9. Bọn bán hàng đểu tổ chức các Cụ đi du lịch Chùa miễn phí( tầm 11-12h trưa, lôi vào một địa điểm đã chờ sẵn bán hàng gia dụng với giá cắt cổ các Cụ. Đói lả thôi mua cho xong để nó kết thúc chương trình còn đi ăn) với giá tiền như du lịch Châu Âu.
10. Hiện nay trò mới bọn sắp chết có tài sản nước ngoài nhờ người Việt Nam nhận để từ thiện( Mất phí tiền nhận ở Hải Quan) Gặp bọn này thì lập tức chúc mừng nó ngay nhé.
11. Mang hàng về các xã làng bán mua 1 giá tăng lên 20 lần lừa đảo dân không hiểu biết.

12. ĐA CẤP BÁN HÀNG MỸ PHẨM TRÊN FACEBOOK

Đầu tiên họ sẽ cho nhân viên mời chào bạn làm công tác viên bằng cách chỉ cần đăng bài lên trang cá nhân và khi có khách OD hàng họ sẽ gửi hàng cho bạn và bạn được cắt 10%.

Sau khi bạn đăng lên sẽ có tầm vài chục con chim lợn từ từ và dần dần đặt hàng của bạn ( toàn khách lạ nhé ) có thể 1 -2 tuần đầu bạn bán được 5-7 triệu doanh thu nhưng thực chất đó là người của chúng gài vào để lấy hàng của bạn.

Sau đó chúng mời bạn đi dự hội nghị abcd, ở khách sạn này nọ thật hoành tráng, rồi tôn vinh trao thưởng cho những đại lý xuất sắc, tháng vừa rồi đoạt doanh thu vài trăm đến cả tỷ, rồi lên chia sẻ nào là trước cũng không biết gì từ khi vào đây chịu khó đăng lên trang facbook cá nhân rồi tùm lum tùm la đủ kiểu rồi nói nhờ các anh chị giúp đỡ nên có được thành tựu ngày hôm nay rồi tiếp tục chiêu trò nước mắt cá sấu.
Khi  mà đối tượng đã thấm đòn, và dần dần tin tưởng chúng, chúng mới dụ dỗ bảo làm đại lý cho chúng và ra những gói CPT  ví dụ lấy 10 triệu thì được cắt 30% lấy 20 triệu thì được cắt 35%...
các con mồi thường sập bẫy vì trước đó các con mồi nghĩ, mình mới đăng bán mà 1-2 tuần đã bán được 5-7triệu rồi, được có 10% giờ bỏ 20t ra được hẳn 30% lãi xuất thì sao mà không bán được, vậy là các con mồi thi nhau lấy về bán.
Chúng sẽ xem điều kiện của từng con mồi để bắt, ví dụ con mồi A có thể mua được cả trăm triệu tiền hàng thì chúng sẽ thả những đơn đầu đăng lên bao nhiêu thì sẽ bán hết bấy nhiêu.
Khi con mồi đang say trong chiến thắng, chúng ra 1 CPT mới là lấy 100 triệu được cắt 55-60%. khi đó con mồi tưởng ngon, dồn hết tiền vào lấy, và từ khi lấy đơn 100 triệu về thì gần như không bán được cái gì cả, và thế là chúng nhẹ nhàng làm của con mồi 50 triệu, trừ hết mấy lần thả câu cũng vẫn kiếm được của bạn 40 triệu.

Kết Luận. các bạn đừng ảo tưởng bán hàng trên facebook là dễ là đơn giản, xin lỗi facebook nó sống bằng tiền quảng cáo, nên các bạn đừng có mơ mà cứ đăng lên trang cá nhân là sẽ có tương tác và bán được hàng.
Khi các bạn đăng 1 buổi đi chơi, buổi gặp mặt, Ok sẽ rất nhiều like, comments tương tác, nhưng chỉ cần đăng bán hàng lên thôi xin lỗi các bạn chỉ còn 1% tương tác, và cũng chẳng có like nào đâu.
Đừng mơ mà bán hàng trên facebook  mà không phải trả tiền cho facebook , vậy nên bỏ ý định bán hàng qua trang cá nhân đi, và cũng đừng ảo tưởng nhập mấy cái mỹ phẩm kem trộn vớ vẩn về bán, thực chất là các mỹ phẩm đó đều là kem trộn các kiểu mua từ Trung Quốc về Việt Nam, đóng gói bao bì thành 1 hãng gì gì đó và giá thành của chúng rất rẻ...!!

VÌ THẾ HÃY CÂN NHẮC VÀ CẨN THẬN KHÔNG LẠI DÍNH BẪY NHÉ CÁC BẠN..??

Mình thấy hay thì chia sẻ cho mọi người cùng biết chứ đếch cần câu like câu view gì cả.

NÊN NHỚ: Đời không ai cho không cái gì ngoài Bố Mẹ mình.

Erwin Rommel - Sự nghiệp lừng lẫy, kết thúc trong bi kịch. Vị Tướng được cả tất cả Đối Thủ nể phục và kính trọng.

| 0 comments


Thống chế Erwin Rommel
Erwin Johannes Eugen Rommel (1891 - 1944) là một trong những vị Thống chế được Hitler yêu mến nhất và nổi tiếng của quân đội Đức trong thế chiến II. Ông được đánh giá là có nhiều mưu mẹo trong tác chiến và có lòng quả cảm. Nhưng sự nghiệp nhà binh của ông chỉ bắt đầu sáng sủa khi ông được giao là chỉ huy Tiểu đoàn Bảo vệ Quốc trưởng để bảo vệ an ninh cho Hitler nên có nhiều cơ hội gần gũi với Quốc trưởng. Ông cũng là tác giả của cuốn sách "Xe Tăng trong các cuộc Tấn công" (tiếng Đức: Panzer greift an) nổi tiếng thời đó.


Sau khi không được tham gia trực tiếp chỉ huy đơn vị nào trong các cuộc thôn tính trước đó của Hitler, khoảng đầu năm 1940, Rommel đến xin phép Hitler để cho ông được chỉ huy một sư đoàn tăng thiết giáp mặc dù trước đó Rommel không hề có kinh nghiệm trong việc chỉ huy loại hình quân này. Vốn thân cận và quý mến Rommel nên Hitler đồng ý cho ông được chỉ huy Sư đoàn Thiết giáp số 7 sẽ được tham gia trong cuộc tấn công nước Pháp sắp tới. Việc bổ nhiệm đột ngột và bất ngờ này của Quốc trưởng Hitler đã gây ra sự nghi kỵ và tranh luận dữ dội trong hàng ngũ sỹ quan quân đội Đức vì họ cho rằng Rommel không có bất cứ kinh nghiệm vào trong việc chỉ huy tăng thiết giáp và họ đề nghị cho Rommel chỉ huy một sư đoàn bộ binh chuyên đánh vùng núi khi đó còn thiếu chỉ huy. Thế nhưng, Rommel đã không làm Hitler thất vọng và chứng tỏ cho mọi người thấy Hitler có con mắt nhìn người tinh tường như thế nào qua việc chỉ huy Sư đoàn Thiết giáp số 7 thắng trận giòn giã ngay trong trận tấn công nước Pháp năm 1940 đầu tiên.
*Sư đoàn Ma của Rommel
Trong chiến dịch tấn công nước Pháp, Sư đoàn thiết giáp số 7 của Rommel là đơn vị đầu tiên vượt sông Meuse tại Dinant và đánh tan Tập đoàn quân số 2 và Tập đoàn quân số 9 của Pháp đang phòng thủ trong có 24 tiếng đồng hồ, sau đó quân của Rommel ào ạt tấn công như đi vào chỗ không người, hành quân cả ngày lẫn đêm không đợi nghỉ ngơi, chỉ trong 1 ngày quân của Rommel đã tiến được 48 km. Rommel tiến quân nhanh chóng đến nỗi liên lạc giữa ông ta với cấp trên là tướng Hermann Hoth và tổng hành dinh đã bị gián đoạn, không biết quân ông ta ở đâu nên được gọi là "Sư đoàn Ma". Rommel luôn phớt lờ các mệnh lệnh và không cho quân Pháp có thời gian thiết lập một tuyến phòng thủ mới, ông ta tiếp tục theo hướng tây bắc tiến về Avesnes-sur-Helpe, ngay phía trước các sư đoàn Panzer số 1 và số 2. Sáng ngày 15/5, các đơn vị còn lại của Sư đoàn Thiết giáp Dự bị số 1 Pháp, đã được nghỉ ngơi sau khi mất gần 16 xe tăng tại Bỉ, đã bị Rommel tấn công khi đoàn xe tăng Pháp còn đang xếp hàng chờ nhận nhiên liệu. Sư đoàn Thiết giáp Dự bị số 1 Pháp phải rút lui mà chỉ còn lại có 36 xe tăng, sau đó thì bị tiêu diệt hoàn toàn. Rommel đã tiếp tục thúc quân về phía tây, đánh tan Sư đoàn Bộ binh 18 và 22 Pháp, cô lập Sư đoàn Bộ binh Bắc Phi 4 tại Philippeville. Mờ sáng hôm sau, ngày 16/5, Sư đoàn của Rommel đến Avesnes và gặp may khi bắt gặp Sư đoàn Cơ giới số 5 của Pháp đã dựng trại nghỉ đêm ngay trên đường tiến quân của ông, và để các xe cộ xếp hàng ngăn nắp dọc theo lề đường còn binh sĩ vẫn đang ngủ say. Nhân cơ hội này, xe tăng của Rommel liền xông thẳng vào xóa sổ chúng. Trong trận này, Sư đoàn thiết giáp 7 do Rommel chỉ huy lập công đầu khi đánh tan Tập đoàn quân số 9 của Pháp, mở thông đường qua tuyến Sambre-Oise tại Landrecies mà phía Pháp muốn giữ bằng mọi giá, khiến quân đội Pháp "tan vỡ theo đà chạy trốn; bị giày xéo dễ dàng trong giấc ngủ của họ". Đến ngày 17/5, Rommel tuyên bố đã bắt được 10.000 tù binh mà chỉ mất có 36 quân. Thượng tướng Guderian rất vui mừng trước đà tiến quân nhanh chóng này của Rommel và thúc các cánh quân phải tiếp tục tiến thật nhanh về eo biển cho đến khi cạn kiệt nhiên liệu.
Vào sáng ngày 19/5, Rommel chỉ giả vờ tấn công vào Cambrai đã lấy được thành phố thật. Đến tối ngày 20/5, xe tăng của Guderian và Rommel đã ra đến bờ biển, điều mà Lục quân Đức đã không thể làm được trong suốt 4 năm thế chiến I nhưng bây giờ họ đã làm được việc này chỉ trong vòng có 11 ngày tấn công.  


Cáo sa mạc Rommel
Sau khi lập công cùng với quân đội Đức chiến thắng ở mặt trận phía Tây Âu, Rommel tiếp tục được Hitler tín nhiệm cho chỉ huy Quân đoàn châu Phi (Deutsches Afrikakorps). Quân đoàn này được gửi đến Lybia đầu năm 1941 trong chiến dịch Sonnenblume để hộ trợ quân Ý đang mất tinh thần vì những thiệt hại do liên quân Thịnh Vượng chung gây ra trong chiến dịch Compass. Ở Châu phi, Rommel giành được danh tiếng cao nhất của mình trong lĩnh vực quân sự đến nỗi được gọi là "Cáo sa mạc". Cụ thể:
- Ngày 24/3/1941, Rommel mở một đợt tấn công nhỏ với Sư đoàn Tia chớp số 5 và 2 sư đoàn bộ binh Ý hỗ trợ. Đợt tấn công này là một đợt nhỏ trước khi quân Rommel được tăng cường thêm bởi Sư đoàn Thiết giáp số 15 vào tháng 5. Quân Anh, vốn đã bị suy yếu vì phải chia quân gửi sang tham chiến tại mặt trận Hy lạp, lùi về Mersa el Brega để bắt đầu xây dựng phòng tuyến. Rommel quyết định tiếp tục tấn công một lần nữa để ngăn chặn quân Anh củng cổ phòng tuyến này. Sau một ngày đụng độ quyết liệt, quân Đức chiếm ưu thế và Rommel tiếp tục tiến quân bất chấp lệnh phải hoãn tấn công vào Agedabia cho đến tháng 5. Tổng tư lệnh Anh ở Trung Đông, tướng Archibald Wavell, đánh giá quá cao sức mạnh của liên quân phe Trục và cộng thêm nỗi lo ngại về vấn đề thời tiết mùa đông, liền ra lệnh rút quân khỏi Benghazi để tránh việc bị đợt tấn công của Rommel chia cắt. Trong khi đó Rommel nhận thấy được sự miễn cưỡng của người Anh trong một trận đánh quyết định, liền đưa ra một quyến định liều lĩnh: chiếm đóng toàn bộ Cyrenaica chỉ với lực lượng được trang bị nhẹ. Ông ra lệnh cho Sư đoàn Thiết giáp Ariete của quân Ý truy đuổi số quân Anh đang rút đi, cùng lúc cho Sư đoàn Tia chớp số 5 của quân Đức liền tiến vào Benghazi. Chỉ huy Sư đoàn Tia chớp số 5, thiếu tướng Johannes Streich, phản đối lệnh với lý do rằng hình trạng trang thiết bị của Sư đoàn hiện tại không thích hợp để hành quân. Thế nhưng, Rommel bỏ ngoài tai lời phải đối này, ông nói "không thể để dịp may hiếm hoi trôi đi chỉ vì những chuyện vặt vãnh".

- Sau khi chiếm được Benghazi, quân của Rommel tiếp tục chiếm thêm khu vực Cyrenaica tới tận Gazala vào 8/4. Việc làm này của Rommel nhận được sự chỉ trích dữ dội từ phía Bộ Tổng chỉ huy quân Ý vì họ cảm thấy Rommel đã bất tuân thượng lệnh. Điều này càng đặc biệt khi mà Rommel đáng lẽ phải tuân theo lệnh của phía Ý. Sau đó, Rommel còn nhận được lệnh từ phía Bộ Chỉ huy Tối cao quân Đức rằng ông không được vượt qua khỏi Maradah, nhưng một lần nữa Rommel lại bỏ ngoài tai lệnh này cũng như mọi lời phản đối khác từ thuộc tướng của mình. Rommel tin rằng thời điểm đó là một cơ hội lớn lao để tiêu diệt một lượng lớn quân Đồng minh ở Bắc phi và chiếm giữ Ai Cập. Sau đó, Rommel quyết định tiếp tục gây sức ép lên quân Anh đang rút lui và mở một đợt tấn công cánh vào cảng Tobruk. Trong đợt tấn công này, quân của Rommel bắt sống được Tổng chỉ huy quân sự của quân Đồng Minh tại khu vực Cyrenaica là Trung tướng Philip Neame và cả Richard O'Connor - thuộc tướng của Neame.
- Trong thời gian quân Ý đang tấn công dọc theo bờ biển, Rommel quyến định tiến lên phía bắc và tấn công khu cảng từ phía Đông Nam với Sư đoàn Tia chớp số 5 với mục tiêu rằng sẽ vây được số lớn quân Anh đang đóng tại đó. Đợt tấn công này thất bại vì các lý do về hậu cần cũng như quân Đức không đảm bảo được đường tiếp vận; đồng thời quân của Rommel cũng nhiều lần bị đột kích bởi số quân Anh đóng tại Tobruk. Ngày 11/4, vòng vây quanh Tobruk đã được thiết lập và liên quân phe Trục mở đợt tấn công đầu tiên vào thành phố. Còn các lực lượng còn lại của phe Trục tiếp tục đông tiến và đẩy lui toàn bộ quân Đồng minh ra khỏi Libya vào ngày 15/4/1941.
- Cảng quan trọng Tobruk được trấn giữ dưới sự chỉ huy của viên tướng người Úc, Leslie Morshead. Tham mưu trưởng của quân Đồng Minh tại đây, tướng Archibald Wavell đã cố gắng thực hiện 2 cuộc tấn công nhằm giải vây cho Tobruk, chiến dịch Brevity và Battleaxe, nhưng đều thất bại. Sau đó Wavell đã được thay thể bằng viên tổng tư lệnh gốc Ấn Độ, tướng Claude Auchinleck. Auchinleck đã mở một trận tấn công lớn để giải vây cho Tobruk, chiến dịch Crusader và cuối cùng đã thành công.
Chiến dịch Crusader là một thất bại cho Rommel. Vài tuần sau trận đánh, Rommel đã hạ lệnh rút lui tất cả các lực lượng của mình đang đóng tại các khu vực xung quanh Tobruk (7 tháng 12, 1941) và triệt thoái về El Agheila. Quân Anh đã đuổi theo, cố gắng tiêu diệt toán quân Đức đang rút lui như họ đã làm vào năm 1940, thế nhưng Rommel đã tung ra một đợt phản công vào ngày 20 tháng 1 năm 1942 và giáng một đòn chí mạng vào quân Anh. Tập đoàn quân Bắc Phi tái chiếm Benghazi, quân Anh phải lui về khu vực Tobruk và bắt đầu xây dựng các vị trí phòng thủ.

Đầu mùa hè năm 1942 (24 tháng 5, 1942), đội quân của Rommel tấn công. Theo cách đánh chớp nhoáng (blitzkrieg) kinh điển, đội quân của ông đã thọc vào sườn quân Anh tại Gazala. Song, quân Pháp vẫn ngoan cố kháng cự lại các đợt tấn công của người Đức trong trận Bir Hakeim. Tuy nhiên, Rommel cùng các chiến sĩ của ông đã triệt hạ được Bir Hakeim, buộc quân thù phải lui binh khỏi điểm phòng ngự kiên cố này. Như vậy là dù có sai sót trong việc chỉ huy nhưng vị Thống chế đaị tài cùng các binh sĩ tinh nhuệ đã lập nên những chiến công hiển hách, đẩy quân địch - dù đông đảo hơn quân của ông - vào thế yếu. Quân Đức thắng thế, buộc quân Anh rút lui một cách nhanh chóng, nên được gọi là "Cú phi nước đại Gazala", để tránh bị tiêu diệt hoàn toàn. Tobruk giờ đây bị cô lập và chỉ còn một mình, nằm giữa Tập đoàn quân Bắc Phi và Ai Cập. Vào ngày 21/6/1942, sau một trận tấn công phối hợp nhanh, mạnh mẽ và có tính kết hợp của quân Đức, thành phố đã bị bao vây cùng với 33.000 quân lính. Các lực lượng Đồng Minh đã hoàn toàn bị đánh bại. Vài ngày sau đó họ phải rút khỏi Ai Cập
Nhưng cuộc tấn công của Rommel cuối cùng phải dừng lại tại một thị trấn nhỏ ở El Alamein (Ai Cập), chỉ cách Alexandria 60 dặm. Trong trận chiến El Alamein lần thứ nhất, quân của Rommel thất bại do những vấn đề về nguồn tiếp tế vũ khí, lương thực do một chiến dịch nhằm cắt đứt các tuyến đường vận chuyển của quân Đức của quân Anh. Người Anh rất gần với nguồn tiếp tế và có được những người lính mới, khỏe mạnh để tăng cường cho các vị trí đóng quân của họ. Chiến thuật của Auchinleck là tiếp tục tấn công vào các lực lượng Ý yếu kém để giành thế chủ động về phía mình. Rommel, một lần nữa cố gắng bẻ gãy phòng tuyến của quân Anh bằng trận đánh tại Alam Halfa. Ông đã hoàn toàn bị cầm chân lại bởi vị chỉ huy mới đến của quân Đồng Minh, Trung tướng Bernard Montgomery, một người luôn có được sự hỗ trợ tuyệt đối về lương thực và vũ khí.
Do các lực lượng Đồng Minh từ Malta ngăn chặn nguồn tiếp tế của Rommel ngay tại bờ biển, và cả một khu vực rất rộng lớn mà ông phải giữ lấy, Rommel không thể giữ El Alamein mãi được. Vì vậy mà sau trận chiến tại El Alemein lần thứ hai, quân của Rommel phải rút lui. Sau thất bại tại El Alamein, mặc dù các vị lãnh tụ Hitler và Mussolini nhiều lần thúc giục Rommel, các lực lượng của ông đã không thể đứng vững và chiến đấu lại được nữa cho đến khi họ tiến vào Tunisia. Sau đó, trận chiến đầu tiên của họ không phải đối đầu với lực lượng quân đội tám nước của người Anh nữa (British Eighth Army, gồm có Úc, Ấn Độ, New Zealand, Nam Phi, Rhodesia, Pháp và Ba Lan), mà là Quân đoàn số 2 của Mỹ. Thống chế Rommel xua quân tấn công quân Mỹ trong trận chiến tại đèo Kasserine, và giáng một đòn nặng nề vào quân địch. Lại một lần nữa, ông lại được vui với chiến thắng lừng lẫy nhờ có sự quyết đoán của ông, tài năng và sự mạnh mẽ của ông đã khiến cho quân thù phải nếm mùi đại bại.
Nhưng do nguồn tiếp tế về vật chất và nhân lực ngày càng bị thiếu thốn trầm trọng nên các cuộc tấn công của Rommel ngày càng chậm lại và đuối dần đi, trong đó kế hoạch Ultra - phá hoại nguồn tiếp tế của Đồng minh chính là một mắt xích quan trọng dẫn đến sự thất bại đối với các lực lượng của ông. Cuối cùng Rommel buộc phải rời khỏi Bắc Phi và kéo theo sự thất bại của quân Đức tại đây.
*Kế hoạch phòng thủ tại bờ biển Pháp 1943-1944
Quay trở về Đức sau khi phải rút lui ở Bắc Phi, Thống chế Rommel được điều chuyển về bộ tham mưu của Tập đoàn quân B đóng tại mặt trận phía Tây Âu. Dưới sự chỉ đạo của ông, công việc phòng thủ chống đổ bộ diễn ra với tốc độ đáng kinh ngạc, hàng triệu bãi mìn, hàng ngàn ụ bê tông bảo vệ xe tăng và các chướng ngại vật đã được dựng lên trên các bãi biển và các vùng thôn quê. Tướng công binh Meise và nhiều chuyên gia kỹ thuật hiện đại nhận xét rằng Rommel "không chỉ có năng lực quân sự mà còn là thiên tài kỹ thuật nữa."
Đồng thời, khi ở đây ông đúc kết ra rằng không thể nào ngăn chặn được tốc độ tiến công dưới sự yểm trợ tối đa bằng đường không của quân Đồng Minh. Ông đã đưa ra quan điểm rằng các lực lượng xe tăng nên được tách ra thành các đơn vị nhỏ để củng cố vững chắc các điểm trọng yếu và nên được đặt gần chiến tuyến càng tốt bởi vì chúng không thể di chuyển được đi xa một khi cuộc tấn công đổ bộ nổ ra. Ông muốn cuộc tấn công của quân Đồng Minh phải được chặn đứng ngay từ các bãi biển bằng cách kết hợp hỏa lực của quân đội với hệ thống chướng ngại vật. Tuy nhiên, do quân Đức vào giai đoạn này bị thua trận liên tiếp và thiếu xe tăng, thiết giáp trầm trọng nên phương án của Rommel không được ưu tiên. Do đó, trong ngày D-Day (ngày đổ bộ vào Normandie) lực lượng Đồng Minh nhanh chóng chiếm được các vị trí đổ bộ và không bị thiệt hại nhiều.

Vào cuối thế chiến II, Thống chế Rommel bị thanh trừng do tham gia vào phong trào chống đối Hitler và bị ép buộc phải tự sát bằng thuốc độc. Nhưng khi chết, Rommel vẫn được chôn cất với đầy đủ các nghi thức dành cho chỉ huy quân sự cấp cao. Và cho đến nay, cuộc đời và sự nghiệp lẫy lừng của ông vẫn luôn là điểm thu hút của các nhà nghiên cứu lịch sử.



Đỉnh cao của sự cô đơn là như thế nào?

Friday, June 7, 2019 | 0 comments


1. Luôn một mình.
2. Facebook bạn bè hàng ngàn, đèn sáng vài trăm nhưng không biết ngỏ lời cùng ai.
3. Chốn đông rất lười mở miệng.
4. Mặt cười vui coi như không có chuyện gì nhưng sâu thẳm là nỗi buồn.
5. Suy tư rất nhiều.
6. Cứ chiều về auto buồn.
7. Dễ rơi vào trạng thái cảm thấy cô đơn cần nơi nương tựa.
8. Có rất nhiều điều muốn nói nhưng rồi lại cất giấu trong lòng.
9. Thực ra cũng không hẳn là cô đơn cô độc gì, chỉ là thoải mái nhất khi ở một mình.
10. Là người cực kỳ thích độc lập tự do.
11. Tự làm tự ăn tự mừng vui tự buồn tủi.
12. Vì bạn cực kỳ thông minh. Thông minh quá đến nỗi không ai hiểu nổi suy nghĩ của bạn nên thành ra đơn độc.

Gửi sinh viên: Rất nhiều bạn đã "chết" trong trường đại học chứ không phải viện dưỡng lão

| 0 comments


Dưỡng lão trong trường đại học, sống như những cái xác không hồn, không có ước mơ, để rồi khi về già lại hối hận bản thân đã lựa chọn  tại sao mình học ngành này trong khi các bạn đã không sống và cống hiến cho những gì mình đã chọn.


Cứ mỗi mùa thi, rất nhiều sinh viên đại học lại bắt đầu diễn cảnh ăn thư viện, ngủ thư viện, thức đêm thức hôm, đoạn tuyệt tất cả mọi trò chơi giải trí. Tranh thủ trong khoảng thời gian có hạn còn lại để hoàn thành một nhiệm vụ bất khả thi. Đó là thi cuối kỳ. Rõ ràng một học kỳ phải kéo dài trong rất nhiều tuần, nhưng thành tích học tập có thể chỉ quyết định bởi tuần cuối cùng hay thậm chí là 3 ngày. Có lẽ đó là điều thường thấy trong cuộc sống thanh xuân tuổi trẻ.

Bình thường chẳng bao giờ động sách vở, thời gian mỗi ngày chủ yếu dành cho giường và điện thoại. Ban ngày thì gật gà gật gù, tự động dính lấy chiếc giường như một thói quen. Ban đêm phấn khích lạ thường, đắm chìm vào trong vào trong những âm thanh vui nhộn của tiếng gõ bàn phím.

Thi thoảng lại buông đôi câu than vãn cuộc sống vô vị, nhàm chán. Nhiều lúc muốn tìm lại bóng hình "phấn đấu học tập" của những năm cấp 3, trước khi đi ngủ thề độc "từ mai nhất định phải tu chí học hành". Nào ngờ, hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện thì ra lời thề độc chỉ là câu nói đùa với bản thân. Cả một học kỳ gần như ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ như kẻ nằm dài chờ chết.
Những ngày tháng như vậy có khác gì với già trước tuổi? Giống như những gì mà Bob Dylan người nhận giải thưởng Nobel văn học thế giới năm 2016 đã từng nói:

Trường đại học giống như viện dưỡng lão. Mà trên thực tế có rất nhiều người đã "chết" ngay từ trong trường đại học.

Rõ ràng mới bắt đầu được ¼ cuộc đời, mới hơn 20 tuổi đầu mà lại sống như những người già 60, 70 tuổi. Giống như sớm bước vào trạng thái chờ chết. Trong giai đoạn thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời lại sống thành một kẻ béo phì chỉ biết chơi điện thoại. Nhiều lúc không thể phân biệt rõ chúng ta đang thực sự sống 365 ngày hay chỉ sống 1 ngày và không ngừng lặp lại nó 365 lần.

Trước kia có bao nhiêu người cặm cụi đèn sách thì bây giờ có bấy nhiêu người nằm trên giường và chơi điện thoại. Tư thế không đổi, chỉ thêm vài lời ca thán "tại sao cuộc sống của người khác ý vị tuyệt vời, còn cuộc sống của mình lại nhàm chán và tẻ nhạt đến vậy?". Thế nhưng tuyệt đại đa số mọi nỗi khổ của cuộc đời đều đến từ việc: "Thể xác thích theo dòng xoáy còn tâm hồn lại khao khát phi thường".

Nghĩ lại chúng ta những ngày đầu mới bước vào đại học, cũng đã từng hăng hái, đầy hoài bão chí lớn. Trước khi bước vào giảng đường đại học từng được tẩy não bởi câu nói "cố lên, vào đại học sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều". Nhưng bước vào đại học mới phát hiện tất cả chỉ là ảo tưởng. Thế nhưng trên thực tế, hầu hết chúng ta đều thực hiện theo câu nói tẩy não đó một cách triệt để.
Vừa mới trải qua kỳ thi đại học cam go, tốt nghiệp vẫn là cụm từ khá xa vời. Cuộc sống đại học, thoát ly khỏi vòng tay quản lý của cha mẹ, được tận hưởng cảm giác tự do không bị quản thúc. Lựa chọn cuộc sống "tạm bợ" trong độ tuổi đáng lẽ ra bạn có thể định hình lại chính mình, rơi vào vũng lầy an toàn và ổn định trên bề mặt. Thờ ơ với mọi chuyện của thế giới bên ngoài. Vô hình trung coi đại học là mồ chôn tuổi xuân, điểm kết thúc của cuộc đời.
Chuyên ngành học hoặc là do bố mẹ chọn hoặc là tự mình chọn bừa. Không bao giờ cầu tiến trong thành tích thi cử, chỉ cần qua loa đại khái không bị nợ môn là được. Nghiễm nhiên lựa chọn cuộc sống yên ổn với hiện tại. "Sống là phải tận hưởng" dường như sớm đã trở thành lý do không thể phản biện nhất của trạng thái sống "an lạc" này.
Chẳng mấy chốc, nhiệt huyết tuổi trẻ bị bào mòn trong vũng lầy an toàn. Những mục tiêu và lý tưởng trước đó dường như biến thành câu chuyện của người khác. Ngoài việc thỏa hiệp về thể xác, tư tưởng cũng từng bước lão hóa, trở thành những cái xác không hồn, không ý thức tự chủ.
Chật vật lăn lộn tới năm thứ 3, thứ 4, nhìn mọi người xung quanh đều đang bận rộn với chuyên môn của họ, chợt phát hiện cuộc sống của mình sao lại bất kham đến vậy. Hiếu kỳ thử nghiên cứu tìm hiểu bản thân muốn gì? Tương lai như thế nào? Nhờ người khác tư vấn, hy vọng họ có thể nói cho bạn biết bạn muốn gì. Thế nhưng càng nghe lại càng thấy mơ hồ. Hoặc cũng có thể bắt đầu làm lại những việc trước kia mà bạn không thể làm, những việc trước kia mà bạn đã từng tìm đủ mọi lý do để phủ định chính mình.

Thi công chức? - Đâu có dễ như vậy? Đừng nói đến việc thi đỗ, dù có thi đỗ cũng không thể cạnh tranh được với những người có ô dù, có mối quan hệ.
Học nghiên cứu sinh? - Học ngành gì? Chọn trường nào? Những chuyên ngành hoặc trường học mà bản thân tâm đắc luôn có vô vàn những đối thủ cạnh tranh xuất chúng. 4 năm đại học chưa chắc đã qua nổi, nói gì đến nghiên cứu sinh.
Đi làm luôn? -Vất vưởng sống xót sau 4 năm đại học, CV một màu trong trắng, nộp cho các doanh nghiệp chẳng khác gì đá chìm dưới đáy biển, không thể tìm được việc, phải làm sao?
Trong khi nham thạch nhiệt huyết trong lòng chưa kịp phun trào đã bị cái nhìn, giọng nói của người khác vùi dập; Hoặc cũng có thể là tự mình trốn tránh khi phải gánh vác trách nhiệm hoặc làm những công việc vất vả. Dù là học nghiên cứu sinh, thi công chức hay đi làm… đều sợ hãi bản thân đi sai đường, sợ mình phải hối hận. Bất giác giậm chân tại chỗ, trì hoãn không dám bước qua những cửa ải đầu tiên, không dám vượt qua những bước đi đầu tiên.
Cuối cùng vừa kêu gào bản thân vô dụng, vừa không chịu cố gắng thay đổi, lại sợ bản thân không làm được việc gì ra hồn. Thoáng cái đã đến ngày tốt nghiệp, trong khi người khác chuẩn bị bắt đầu cho một hành trình mới, một bước ngoặt mới trong cuộc đời mới chợt nhận ra bản thân vẫn như đang ở vạch xuất phát, chạy theo trong vô vọng. Quay đầu lại nhìn mới thấy mình đã chết trong mùa xuân rực rỡ của 4 năm đại học. Không thể chống đỡ lại được sự lạnh lẽo của hai chữ "tốt nghiệp".


Thực ra không ai có thể bịt được đôi mắt hay trói được đôi chân của chúng ta. Cuộc sống và tương lai cũng chưa bao giờ vứt bỏ chúng ta. Chẳng qua là do chúng ta hài lòng với hiện tại, tự mình nhốt mình và tự mình buông bỏ mình quá sớm.

Không muốn đột phá, không muốn thử thách và trải nhiệm. Không có dũng khí, quyết tâm và sự nhẫn nại để chiến đấu đến cùng. Thay vào đó là phó mặc số phận, làm con rfối cho đời giật dây. Rõ ràng tầm thường chẳng có tài cán gì vẫn cố an ủi bản thân rằng "không có gì quý hơn sự bình thường". Cuối cùng khổ sở vùng vẫy đấu tranh giữa nỗ lực phấn đầu và an nhàn ổn định. Có những người đang sống nhưng lại đã "chết". Chết từ những năm 20 tuổi nhưng chôn cất lúc 70 tuổi.

Dĩ nhiên, cuộc sống nhiều năm, sinh tử khó lường, phải sống như thế nào trong những năm đại học mới không giống như sống trong viện dưỡng lão? Tham gia nhiều hoạt động tập thể? Cố gắng nâng cao năng lực bản thân? Hay thực tập nhiều?... Không ai có khái niệm rõ ràng về điều này cả.

Thế nhưng chúng ta phải hiểu rõ một điều rằng, nếu như thực sự phải sống trong viện dưỡng lão, đó là khi bạn đã thực sự già yếu, đã kết thúc cuộc đời sự nghiệp và phải thực sự đối mặt với bến cuối cuộc đời. Đại học luôn không phải là bến đỗ cuối cùng của chúng ta, mà chỉ là một điểm xuất phát khác của cuộc đời. Chúng ta buộc phải tỉnh táo và thấu hiểu sự thật này.

Dưỡng lão trong trường đại học, sống như những cái xác không hồn, không có ước mơ, để rồi khi về già lại hối hận bản thân đã lựa chọn.

Nhà tâm lý học người Mỹ đã từng nói rằng: "Tuổi đôi mươi có những điểm tốt nhưng đồng thời cũng có những điểm xấu. Xấu ở chỗ mỗi quyết định mà bạn đưa ra lúc này sẽ làm thay đổi cả cuộc đời còn lại của bạn".

Hy vọng chúng ta những người còn kém cỏi về năng lực đừng giậm chân tại chỗ. Đừng vội "chết" trong lúc tuổi xuân xanh của cuộc đời.

 Những câu nói thấm thía về Đồng Tiền và Tình Bạn
Những nguyên tắc thành công của Elon Musk
Những Thói quen Thành Công và Hạnh Phúc của Bill Gates
Ronaldo - Vinh quang của kẻ chinh phục Vĩ Đại