Nước Đức là nước bắt đầu nền công nghiệp hóa rất muộn, khi mà các cuộc
cách mạng công nghiệp của Anh và Pháp thành công, nước Đức lúc bấy giờ mới đang
là nước nông nghiệp. Người dân Đức sau thời kì công nghiệp hóa cũng chỉ học
theo các công nghệ của Anh, Pháp và làm đồ giả. Vì lí do đó, Quốc hội Anh chú
trọng đặc biệt cải cách “luật thương hiệu” vào ngày 23/8/1887, yêu cầu tất cả
những gì nhập khẩu từ Đức phải có mác “Made in Germany”. Thời kì đó sản phẩm
"Made in Germany" đều bị xem là sản phẩm tầm thường.
Các nghiên cứu khoa học của các trường đại học tại Đức trong thời kì đầu
của thời đại công nghiệp hóa hoàn toàn không liên kết với các lĩnh vực sản xuất.
Mặc dù nước lúc đó là Trung tâm khoa học của thế giới, nhưng người Mỹ lại thông
minh hơn, những người Mỹ sau khi tốt nghiệp và lấy được bằng xong, họ đã không
vùi đầu vào những nghiên cứu khoa học nữa, thay vào đó họ lăn mình vào đi làm với
các doanh nghiệp luôn.
Đầu thập kỉ 90 của thế kỉ
19, các nhà khoa học người Đức sau khi sang Mỹ để mở mang tầm mắt, đã phát hiện
các sản phảm công nghiệp của Mỹ có công nghệ rất cao, lúc này người Đức mới đưa
ra phương châm mới của mình đó là lý thuyết phải đi đôi vs thực hành, bắt đầu
thúc đẩy sự phát triển về khoa học ứng dụng. Do nước Đức có một nền tảng rất
vững chắc về Khoa học, nên họ đã tiếp thu rất nhanh phương châm lý thuyết phải
đi đôi với thực hành. Đội ngũ các nhà khoa học người Đức đã đứng đầu trong thời
gian nửa thế kỉ, những đội ngũ công nhân và kĩ sư làm việc rất ăn ý, họ đã lãnh
đạo thành công “Cách mạng động cơ đốt trong và điện cơ hóa”, việc này đã khiến
nền kinh tế công nghiệp Đức không ngừng phát triển.
Kể từ đó trở đi, các sản phẩm của Đức như cơ khí, hóa chất, điện, quang
học, kể cả đồ dùng gia đình, dụng cụ thể thao đã được mệnh danh là những sản
phẩm có chất lượng tốt nhất trên thế giới, “Made in Germany” lúc đó trở thành
biểu tượng cho uy tín và chất lượng. Những công ty có tiếng nhất ở Đức đều được
thành lập từ thời điểm này và vẫn giữ uy tín cho đến tận ngày hôm nay.
Nước Đức cùng câu chuyện
“Thả con săn sắt bắt con cá rô”
Đức không phải một quốc gia “có mới nới cũ”, người Đức ưa thích những đồ
vật có tính lịch sử, văn hóa lâu đời. Người Đức có thể dùng những đồ vật rất cũ
từ thập kỉ 60 nhưng đối với họ những đồ vật đó mới thật sự đáng giá.
Một chiếc bút bi sản xuất tại Đức có thể rơi đến hơn chục lần mà vẫn có
thể dùng được, những ngôi nhà của người Đức xây thì 120 năm cũng không sập vì
người Đức còn lo sự phá hủy của chiến tranh, kể cả có sập thì người Đức cũng sẽ
xây lại theo đúng hình dáng ban đầu.
Có một bức ảnh về kiến trúc ở Đức mang tên “Nước Đức không đổi thay”,
bức ảnh này cho thấy những ngồi nhà người Đức xây lại sau thế chiến thứ hai đều
vẫn mang phong cách của thời đại Baroque và Rococo. Vì sao ư? Sau thế chiến thứ
2, những ngôi nhà cổ ở Đức hầu như bị phá hủy hoàn toàn, nhưng người dân ở đây
không muốn thay đổi, họ chỉ yêu văn hóa riêng của đất nước mình, do đó họ đã
một mực xây lại nhà của mình theo đúng hình dáng ban đầu. Và để hôm nay những
thực khách tới Đức đều được chiêm ngưỡng những kiến trúc từ thời đại Baroque và
Rococo.
Vì tình yêu đất nước, tình yêu văn hóa của người Đức nên chúng ta mới có
bức ảnh mang tên “Nước Đức không đổi thay”.
Do nên kinh tế của Đức không phụ thuộc vào thị trường bất động sản, vậy
nên những kiến trúc sư ở Đức rất ít khi được thiết kế một công trình kiến trúc.
Nên nếu được thiết kế, những vị kiến trúc sư sẽ bỏ hết sức lực của mình để tạo
ra được những tòa nhà có tính nghệ thuật cao và phải mang tầm cỡ thế giới. Người
dân Đức luôn luôn trân trọng những lợi ích về lâu về dài của đất nước mình.
Đâu là lý do Tại Sao đất nước chỉ có 85 triệu dân lại có hơn 2400 thương
hiệu trên Thế Giới ?
Điều này là do ý thức trách nhiệm của mỗi cá nhân, người Đức chú tâm tới
từng chi tiết nhỏ nhất, các công nhân của các doanh nghiệp Đức phải có trách
nhiệm sản xuất ra những sản phẩm đứng đầu thế giới, phải có trách nhiệm đảm bảo
một dịch vụ tốt cho khách hàng.”
Lúc đó người phóng viên hỏi thêm: “Chẳng phải mục tiêu cuối cùng của các
doanh nghiệp đều là lợi nhuận sao?”. CEO của Siemens trả lời: “Không đúng, đó
là triết lý kinh tế của Anh và Mỹ, chúng tôi có những triết lý kinh tế riêng.
Triết lý kinh tế của chúng tôi theo đuổi theo hai điều sau:
1, Quá trình sản xuất phải an toàn và nhuần nhuyễn.
2, Giá trị sử dụng của các sản phẩm công nghệ cao.
Đây mới là cốt lõi của sản xuất, chứ không liên quan tới lợi nhuận cao
hay thấp.
Vận hành một doanh nghiệp không
chỉ là quan tâm tới lợi ích kinh tế, trên thực tế, các doanh nghiệp của nước
chúng tôi có sứ mệnh và nhiệm vụ phải đảm bảo các đạo đức nghề nghiệp, tạo ra
những sản phẩm công nghệ tinh xảo nhất cho người sử dụng.”
Tại Đức, không có một doanh nghiệp nào có thể thành công trong thời gian ngắn, mỗi doanh nghiệp đều chỉ hoạt động trong một lĩnh vực duy nhất, có thể lúc đầu được coi là những doanh nghiệp nhỏ, doanh nghiệp phát triển chậm nhưng đặc biệt không có doanh nghiệp yếu kém, doanh nghiệp sản xuất đồ giả. Thường những doanh nghiệp tại Đức đều có trăm năm kinh nghiệm, luôn luôn chú trọng tới chất lượng và giá thành sản phẩm. Nước Đức có xưởng rượu vang gần 400 năm tuổi, rất may trong thế chiến thứ 2 không bị Mỹ tiêu diệt. Thương hiệu lốp xe Horse nổi tiếng của Đức được thành lập năm 1871, hiện nay công ty này có chi nhánh trải khắp nước Đức. Adidas, công ty thể thao nổi tiếng thế giới được thành lập vào năm 1920 tại Đức, đến nay đã được gần 100 năm tuổi.
Tại Đức, không có một doanh nghiệp nào có thể thành công trong thời gian ngắn, mỗi doanh nghiệp đều chỉ hoạt động trong một lĩnh vực duy nhất, có thể lúc đầu được coi là những doanh nghiệp nhỏ, doanh nghiệp phát triển chậm nhưng đặc biệt không có doanh nghiệp yếu kém, doanh nghiệp sản xuất đồ giả. Thường những doanh nghiệp tại Đức đều có trăm năm kinh nghiệm, luôn luôn chú trọng tới chất lượng và giá thành sản phẩm. Nước Đức có xưởng rượu vang gần 400 năm tuổi, rất may trong thế chiến thứ 2 không bị Mỹ tiêu diệt. Thương hiệu lốp xe Horse nổi tiếng của Đức được thành lập năm 1871, hiện nay công ty này có chi nhánh trải khắp nước Đức. Adidas, công ty thể thao nổi tiếng thế giới được thành lập vào năm 1920 tại Đức, đến nay đã được gần 100 năm tuổi.
Sản phẩm “Made in Germany” không hề cạnh tranh về giá, không cạnh tranh
với các sản phẩm khác, một là do đã được doanh nghiệp bảo hộ, hai là do giá cả
không phải quyết định tất cả, việc cạnh tranh về giá có thể khiến các doanh
nghiệp chạy trong một vòng luẩn quẩn. Nước Đức không phải là không làm vì lợi nhuận,
nhưng chỉ cần lợi nhuận của công ty đủ để cho những yêu cầu cơ bản của doanh
nghiệp, đủ tiêu là được. Do vậy, người Đức thường có suy nghĩ lợi nhuận là để
đảm bảo sự tồn tại của doanh nghiệp, đồng thời cũng dùng một phần lợi nhuận để
góp phần làm tăng chất lượng và dịch vụ của sản phẩm của doanh nghiệp mình lên.
Có một lần một giám đốc của công ty đồ dùng bếp Fissler được hỏi như
sau: “Cái nồi của Đức sản xuất có thể dùng được 100 năm, nên là mỗi lần 1 khách
hàng vào mua thì người ta sẽ không cần quay lại để mua 1 cái nữa. Ông xem loại
nồi của Nhật Bản chỉ dùng được 20 năm, 20 năm sau họ sẽ quay lại tìm mua 1 cái
nữa. Vậy có phải tốt hơn không? Tại sao ông không làm nồi chất lượng kém đi một
chút thì đã có thể kiếm được nhiều tiền hơn không?”
Vị giám đốc này trả lời:
“Làm sao mà thế được, tất cả những người mua nồi của chúng tôi đều sẽ
không phải đến mua lần nữa, như vậy họ sẽ truyền miệng cho nhiều người là nồi của
chúng tôi chất lượng tốt, do đó ngày càng sẽ có nhiều người đến mua nồi của
chúng tôi hơn, vả lại trên thế giới có gần 8 tỷ người, thì sẽ còn rất nhiều người
mua đồ của chúng tôi nữa.”
Các bạn thấy đấy, triết lý kinh doanh của người Đức khác hẳn với số
đông. Một khi đã làm ăn thì chỉ chú tâm vào một lĩnh vực duy nhất, người dùng sẽ
cảm thấy đồ của họ tốt, và sẽ truyền miệng giới thiệu cho người thứ 2, người thứ
3, đây mới là cách nước Đức làm kinh tế.
Người Đức không tin vào các sản phẩm chất lượng tốt lại có giá thành rẻ
Sản phẩm “Made in Germany” chú trọng về chất lượng, sản phẩm sở hữu công
nghệ cao, dịch vụ tốt. Các sản phẩm của doanh nghiệp Đức thường đều đứng đầu thế
giới, và các nước khác thường không thể sản xuất được những sản phẩm như vậy.
Hơn 30% sản phẩm xuất khẩu của Đức đều không có ai cạnh tranh được.
Các sản phẩm dành cho trẻ em dưới 3 tuổi ở Đức đều không chứa một chất
phụ gia nào, đều bao gồm các thành phần tự nhiên. Tất cả các sản phẩm cho bà mẹ
mới sinh đều được bán ở các hiệu thuốc, không được bán ở ngoài thị trường. Các
sản phẩm Socola của Đức đều phải sử dụng các hạt Cacao nguyên gốc. Tất cả các
thương hiệu về sức khỏe đều phải qua quá trình nghiên cứu nghiêm ngặt, để đảm bảo
đều sử dụng các chất tự nhiên.
Các sản phẩm hóa chất của Đức đều không sử dụng trong công nghiệp, ví dụ
như các chất tẩy rửa, xà phòng ngoài tác dụng vệ sinh khử trùng ra thì phần lớn
đều áp dụng công nghệ phân hủy sinh học, đều phụ thuộc vào sự phân hủy sinh học
của các thành phần hóa học, để đảm bảo hóa chất không gây hại cho quá trình
phát triển của con người. Sản phẩm máy lọc nước của Đức, sử dụng hệ thống lọc
vô cơ để lọc chất bẩn, có thể lọc các chất hữu cơ độc hại, và còn tăng thêm
Ma-giê cho nước. Uống nước được lọc từ máy của Đức, bạn sẽ cảm thấy nước sẽ có
vị ngọt ngọt.
Dụng cụ nhà bếp của Đức có đặc tính kháng khuẩn tự nhiên, chịu được nhiệt
độ cao, lại bảo vệ môi trường. Người ta thường nói dùng nồi Đức là phải dùng được
tận 100 năm, nên là nhiều nhà ở Đức mới dùng nồi từ đời này sang đời khác,
không cần phải mua đến cái thứ 2. Sản phẩm nồi của Đức hoàn toàn làm từ Gang và
Thép, bên trong nắp nồi đều có một kiểu hoa văn lạ. Được biết các hoa văn ở nắp
nồi đó là một kĩ thuật giúp cho hơi nước được lưu thông tự nhiên, không bị khô.
Có một vị giám đốc của một doanh nghiệp Đức được hỏi rằng tại sao các sản
phẩm của Đức là ghi là có thể sử dụng 100 năm?
Ông trả lời rằng lý do thứ nhất là do nước Đức có nguồn tài nguyên thiên
nhiên hạn chế, hầu hết các nguyên liệu sản xuất đều phải nhập từ nước ngoài về,
vậy nên để tiết kiệm tài nguyên thiên nhiên, người Đức bắt buộc phải nâng cao
chất lượng sản phẩm và giá trị sử dụng lên cao nhất có thể. Lý do thứ hai đó là
người Đức quan niệm chất lượng của sản phẩm tốt hay không tốt đều nằm ở tuổi thọ
của sản phẩm.
Một sản phẩm mang công nghệ Đức đã Tuyệt Vời, Sản Phẩm đó mà sản xuất ở
Nước Đức thì Tuyệt vời gấp bội, và nếu nó được làm từ chính tay của những người
Công Nhân Đức sẽ là sản phẩm công nghiệp Tuyệt Vời Nhất Hành Tinh.
Sau chiến tranh thế giới thứ 2 Đức đã phải bồi thường chiến tranh cho
Anh, Pháp và Liên Xô, chủ yếu bằng các nhà máy tháo lắp, nhân công giá rẻ và
than đá. Mức sống của người dân Đức bị hạ xuống tương đương với mức thời Đại khủng
hoảng.Ngay sau khi phe Trục đầu hàng, Hoa Kỳ đã bắt đầu chương trình thu lại
toàn bộ các phát minh và sáng chế khoa học ở Đức, kéo dài trong suốt 2 năm.
John Gimbel đã kết luận chương trình "Bồi thường chất xám" của chính
phủ Anh và Mỹ có tổng trị giá 10 tỉ USD, tương đương với 100 tỉ theo thời giá
2006. Chính phủ Mỹ cũng sử dụng chương trình này để ngăn chặn Liên Xô làm điều
tương tự với các nhà khoa học Đức. Sau khi đã tìm được nhà vật lý học Werner
Heisenberg, người từng đoạt giải Nobel Vật Lý năm 1932, chính phủ Mỹ đã nói rằng:
Với chúng tôi, Ông ấy đáng giá hơn một phần mười dân số Đức. Nếu Liên Xô có được
Ông ấy thì đó có lẽ là đó chiến lợi phẩm giá trị nhất.


0 comments:
Post a Comment