Dưỡng
lão trong trường đại học, sống như những cái xác không hồn, không có ước mơ, để
rồi khi về già lại hối hận bản thân đã lựa chọn
tại sao mình học ngành này trong khi các bạn đã không sống và cống hiến
cho những gì mình đã chọn.
Cứ
mỗi mùa thi, rất nhiều sinh viên đại học lại bắt đầu diễn cảnh ăn thư viện, ngủ
thư viện, thức đêm thức hôm, đoạn tuyệt tất cả mọi trò chơi giải trí. Tranh thủ
trong khoảng thời gian có hạn còn lại để hoàn thành một nhiệm vụ bất khả thi.
Đó là thi cuối kỳ. Rõ ràng một học kỳ phải kéo dài trong rất nhiều tuần, nhưng
thành tích học tập có thể chỉ quyết định bởi tuần cuối cùng hay thậm chí là 3
ngày. Có lẽ đó là điều thường thấy trong cuộc sống thanh xuân tuổi trẻ.
Bình
thường chẳng bao giờ động sách vở, thời gian mỗi ngày chủ yếu dành cho giường
và điện thoại. Ban ngày thì gật gà gật gù, tự động dính lấy chiếc giường như một
thói quen. Ban đêm phấn khích lạ thường, đắm chìm vào trong vào trong những âm
thanh vui nhộn của tiếng gõ bàn phím.
Thi
thoảng lại buông đôi câu than vãn cuộc sống vô vị, nhàm chán. Nhiều lúc muốn
tìm lại bóng hình "phấn đấu học tập" của những năm cấp 3, trước khi
đi ngủ thề độc "từ mai nhất định phải tu chí học hành". Nào ngờ, hôm
sau tỉnh dậy mới phát hiện thì ra lời thề độc chỉ là câu nói đùa với bản thân.
Cả một học kỳ gần như ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ như kẻ nằm dài chờ chết.
Những
ngày tháng như vậy có khác gì với già trước tuổi? Giống như những gì mà Bob
Dylan người nhận giải thưởng Nobel văn học thế giới năm 2016 đã từng nói:
Trường
đại học giống như viện dưỡng lão. Mà trên thực tế có rất nhiều người đã
"chết" ngay từ trong trường đại học.
Rõ
ràng mới bắt đầu được ¼ cuộc đời, mới hơn 20 tuổi đầu mà lại sống như những người
già 60, 70 tuổi. Giống như sớm bước vào trạng thái chờ chết. Trong giai đoạn
thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời lại sống thành một kẻ béo phì chỉ biết chơi điện
thoại. Nhiều lúc không thể phân biệt rõ chúng ta đang thực sự sống 365 ngày hay
chỉ sống 1 ngày và không ngừng lặp lại nó 365 lần.
Trước
kia có bao nhiêu người cặm cụi đèn sách thì bây giờ có bấy nhiêu người nằm trên
giường và chơi điện thoại. Tư thế không đổi, chỉ thêm vài lời ca thán "tại
sao cuộc sống của người khác ý vị tuyệt vời, còn cuộc sống của mình lại nhàm
chán và tẻ nhạt đến vậy?". Thế nhưng tuyệt đại đa số mọi nỗi khổ của cuộc
đời đều đến từ việc: "Thể xác thích theo dòng xoáy còn tâm hồn lại khao
khát phi thường".
Nghĩ
lại chúng ta những ngày đầu mới bước vào đại học, cũng đã từng hăng hái, đầy
hoài bão chí lớn. Trước khi bước vào giảng đường đại học từng được tẩy não bởi
câu nói "cố lên, vào đại học sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều". Nhưng bước
vào đại học mới phát hiện tất cả chỉ là ảo tưởng. Thế nhưng trên thực tế, hầu hết
chúng ta đều thực hiện theo câu nói tẩy não đó một cách triệt để.
Vừa mới trải qua kỳ thi đại học cam
go, tốt nghiệp vẫn là cụm từ khá xa vời. Cuộc sống đại học, thoát ly khỏi vòng
tay quản lý của cha mẹ, được tận hưởng cảm giác tự do không bị quản thúc. Lựa
chọn cuộc sống "tạm bợ" trong độ tuổi đáng lẽ ra bạn có thể định hình
lại chính mình, rơi vào vũng lầy an toàn và ổn định trên bề mặt. Thờ ơ với mọi
chuyện của thế giới bên ngoài. Vô hình trung coi đại học là mồ chôn tuổi xuân,
điểm kết thúc của cuộc đời.
Chuyên ngành học hoặc là do bố mẹ chọn hoặc là tự mình chọn
bừa. Không bao giờ cầu tiến trong thành tích thi cử, chỉ cần qua loa đại khái
không bị nợ môn là được. Nghiễm nhiên lựa chọn cuộc sống yên ổn với hiện tại.
"Sống là phải tận hưởng" dường như sớm đã trở thành lý do không thể
phản biện nhất của trạng thái sống "an lạc" này.
Chẳng mấy chốc, nhiệt huyết tuổi trẻ bị bào mòn trong vũng
lầy an toàn. Những mục tiêu và lý tưởng trước đó dường như biến thành câu
chuyện của người khác. Ngoài việc thỏa hiệp về thể xác, tư tưởng cũng từng bước
lão hóa, trở thành những cái xác không hồn, không ý thức tự chủ.
Chật vật lăn lộn tới năm thứ 3, thứ 4, nhìn mọi người xung
quanh đều đang bận rộn với chuyên môn của họ, chợt phát hiện cuộc sống của mình
sao lại bất kham đến vậy. Hiếu kỳ thử nghiên cứu tìm hiểu bản thân muốn gì?
Tương lai như thế nào? Nhờ người khác tư vấn, hy vọng họ có thể nói cho bạn
biết bạn muốn gì. Thế nhưng càng nghe lại càng thấy mơ hồ. Hoặc cũng có thể bắt
đầu làm lại những việc trước kia mà bạn không thể làm, những việc trước kia mà
bạn đã từng tìm đủ mọi lý do để phủ định chính mình.
Thi
công chức? - Đâu có dễ như vậy? Đừng nói đến việc thi đỗ, dù có thi đỗ
cũng không thể cạnh tranh được với những người có ô dù, có mối quan hệ.
Học
nghiên cứu sinh? - Học ngành gì? Chọn trường nào? Những chuyên ngành hoặc
trường học mà bản thân tâm đắc luôn có vô vàn những đối thủ cạnh tranh xuất
chúng. 4 năm đại học chưa chắc đã qua nổi, nói gì đến nghiên cứu sinh.
Đi
làm luôn? -Vất vưởng sống xót sau 4 năm đại học, CV một màu trong trắng, nộp
cho các doanh nghiệp chẳng khác gì đá chìm dưới đáy biển, không thể tìm được
việc, phải làm sao?
…
Trong khi nham thạch nhiệt huyết trong lòng chưa kịp phun
trào đã bị cái nhìn, giọng nói của người khác vùi dập; Hoặc cũng có thể là tự
mình trốn tránh khi phải gánh vác trách nhiệm hoặc làm những công việc vất vả.
Dù là học nghiên cứu sinh, thi công chức hay đi làm… đều sợ hãi bản thân đi sai
đường, sợ mình phải hối hận. Bất giác giậm chân tại chỗ, trì hoãn không dám
bước qua những cửa ải đầu tiên, không dám vượt qua những bước đi đầu tiên.
Cuối
cùng vừa kêu gào bản thân vô dụng, vừa không chịu cố gắng thay đổi, lại sợ bản
thân không làm được việc gì ra hồn. Thoáng cái đã đến ngày tốt nghiệp, trong
khi người khác chuẩn bị bắt đầu cho một hành trình mới, một bước ngoặt mới
trong cuộc đời mới chợt nhận ra bản thân vẫn như đang ở vạch xuất phát, chạy
theo trong vô vọng. Quay đầu lại nhìn mới thấy mình đã chết trong mùa xuân rực
rỡ của 4 năm đại học. Không thể chống đỡ lại được sự lạnh lẽo của hai chữ
"tốt nghiệp".
Thực
ra không ai có thể bịt được đôi mắt hay trói được đôi chân của chúng ta. Cuộc sống
và tương lai cũng chưa bao giờ vứt bỏ chúng ta. Chẳng qua là do chúng ta hài
lòng với hiện tại, tự mình nhốt mình và tự mình buông bỏ mình quá sớm.
Không
muốn đột phá, không muốn thử thách và trải nhiệm. Không có dũng khí, quyết tâm
và sự nhẫn nại để chiến đấu đến cùng. Thay vào đó là phó mặc số phận, làm con
rfối cho đời giật dây. Rõ ràng tầm thường chẳng có tài cán gì vẫn cố an ủi bản
thân rằng "không có gì quý hơn sự bình thường". Cuối cùng khổ sở vùng
vẫy đấu tranh giữa nỗ lực phấn đầu và an nhàn ổn định. Có những người đang sống
nhưng lại đã "chết". Chết từ những năm 20 tuổi nhưng chôn cất lúc 70
tuổi.
Dĩ
nhiên, cuộc sống nhiều năm, sinh tử khó lường, phải sống như thế nào trong những
năm đại học mới không giống như sống trong viện dưỡng lão? Tham gia nhiều hoạt
động tập thể? Cố gắng nâng cao năng lực bản thân? Hay thực tập nhiều?... Không
ai có khái niệm rõ ràng về điều này cả.
Thế
nhưng chúng ta phải hiểu rõ một điều rằng, nếu như thực sự phải sống trong viện
dưỡng lão, đó là khi bạn đã thực sự già yếu, đã kết thúc cuộc đời sự nghiệp và
phải thực sự đối mặt với bến cuối cuộc đời. Đại học luôn không phải là bến đỗ
cuối cùng của chúng ta, mà chỉ là một điểm xuất phát khác của cuộc đời. Chúng
ta buộc phải tỉnh táo và thấu hiểu sự thật này.
Dưỡng
lão trong trường đại học, sống như những cái xác không hồn, không có ước mơ, để
rồi khi về già lại hối hận bản thân đã lựa chọn.
Nhà
tâm lý học người Mỹ đã từng nói rằng: "Tuổi đôi mươi có những điểm tốt
nhưng đồng thời cũng có những điểm xấu. Xấu ở chỗ mỗi quyết định mà bạn đưa ra
lúc này sẽ làm thay đổi cả cuộc đời còn lại của bạn".
Hy
vọng chúng ta những người còn kém cỏi về năng lực đừng giậm chân tại chỗ. Đừng
vội "chết" trong lúc tuổi xuân xanh của cuộc đời.
Những câu nói thấm thía về Đồng Tiền và Tình Bạn
Những nguyên tắc thành công của Elon Musk
Những Thói quen Thành Công và Hạnh Phúc của Bill Gates
Ronaldo - Vinh quang của kẻ chinh phục Vĩ Đại
Những câu nói thấm thía về Đồng Tiền và Tình Bạn
Những nguyên tắc thành công của Elon Musk
Những Thói quen Thành Công và Hạnh Phúc của Bill Gates
Ronaldo - Vinh quang của kẻ chinh phục Vĩ Đại


0 comments:
Post a Comment